Luka Modric: Cả thế giới dưới đôi chân tài ba

T5, 07 / 2018 12:00 chiều |

ĐT Anh đã có khởi đầu không thể tốt hơn trong trận bán kết gặp các cầu thủ Croatia. Gareth Southgate đã tìm ra được phương án nhập cuộc vô cùng thông minh và hợp lý. Thứ bóng đá “kick and rush” đặc sản của người Anh (lối chơi bóng dài, tận dụng sức mạnh và tốc độ) đã giúp những chú Sư tử trẻ tạo sự bất ngờ trước các cầu thủ Croatia. Một trong những tình huống như thế đã dẫn tới pha phạm lỗi của Modric với Delle Alli, và từ chấm đá phạt, Kieran Trippier đã gợi nhớ lại hình ảnh của David Beckham ngày nào với một cú sút tuyệt hảo, đưa người Anh vươn lên dẫn trước.

Rõ ràng, lợi thế về thể lực đã giúp đội bóng Tam Sư nhập cuộc hào hứng hơn so với một ĐT Croatia mệt mỏi sau hai trận đấu liên tiếp phải thi đấu hơn 120 phút. Hiệp một trận đấu với Anh là 45 phút đáng quên nhất của Modric ở World Cup 2018. Những đường bóng dài liên tiếp hướng đến vị trí của Sterling – người luôn xuất hiện ở khoảng trống giữa tiền vệ trung tâm và trung vệ bên phía Croatia – đã khiến Modric bất lực. Anh vất vả chạy theo trái bóng và không thể điều tiết nhịp độ trận đấu theo ý muốn. Dù vậy, ở một sân khấu lớn như World Cup, kinh nghiệm cũng là yếu tố có thể quyết định trận đấu. Hiệp một của trận bán kết đã thuộc về người Anh, nhưng phần còn lại hoàn toàn nằm dưới quyền kiểm soát của Croatia. Và người tạo ra sự khác biệt ấy không ai khác ngoài Luka Modric.

Modric

Ngay từ đầu hiệp 2, Gareth Southgate đã có những chỉ đạo giảm nhịp độ trận đấu nhằm bảo vệ lợi thế một bàn mong manh. Có lẽ sự cẩn trọng đến “thái quá” này đã phản tác dụng. Áp lực từ phía ĐT Anh giảm xuống cũng đồng nghĩa với việc bộ đôi Modric – Rakitic được giải phóng. Và chiến thuật của Southgate bắt đầu sụp đổ từ đây. Trước trận đấu, HLV người Anh đã đề cập rất nhiều tới sự nguy hiểm của bộ đôi tiền vệ trung tâm này. Ông dường như đã tìm ra phương án để kiềm tỏ họ, nhưng lại thiếu một chút dũng cảm để duy trì chiến thuật đó đến cùng. Ngay khi giải tỏa được áp lực, đôi chân của Modric lại bắt đầu trình diễn thứ ma thuật của mình.

Ma thuật ở đây không phải là những pha xử lý bóng như dính vào chân của Messi hay những cú dứt điểm phi thường của Ronaldo, mà là ở cách cầu thủ người Croatia phân phối trái bóng trên sân. Từ thế chủ động áp sát, các cầu thủ Anh đã “tự nguyện” trao quyền kiểm soát thế trận trân sân cho đối thủ. Và như chúng ta đều đã biết, thật khó để đoạt lại thế chủ động từ số 10 của Croatia. Chẳng phải ngẫu nhiên mà Andres Iniesta lại nhận xét rằng Luka Modric chính là một trong những tiền vệ hoàn hảo nhất mà anh từng chứng kiến.

Modric


Trận đấu với ĐT Anh đã thêm một lần chứng tỏ, khi Luka Modric đã tìm thấy nhịp điệu trong từng pha chạm bóng, từng bước di chuyển, anh có thể điều khiển mọi thứ với đôi chân của mình. Những bước chạy mệt mỏi trong hiệp 1 đã biến mất, thay vào đó là sự uyển chuyển, khéo léo thường thấy. Mọi đường bóng qua chân của Modric đều mượt mà, trôi chảy. Còn Modric, thật khó để diễn tả nhưng anh chơi bóng cứ như thể tiền vệ trung tâm là vị trí đơn giản nhất trong bóng đá vậy. Trái ngược với sự hối hả, dồn dập của người Anh, Modric như trao cho quả bóng những khoảng thời gian “nghỉ”. Anh cho thấy bóng không nhất thiết phải được luân chuyển liên tục thì những pha tấn công mới hiệu quả. Quan trọng là không phải ai cũng cảm nhận được trái bóng, cảm nhận được trận đấu và sở hữu một đôi chân đủ tầm vóc để thực hiện được điều đó như “Johan Cruyff của vùng Balkan”.

Lần đầu tiên được góp mặt ở một trận chung kết World Cup, đất nước Croatia nói riêng và rất nhiều người hâm mộ bóng đá nói chung (tất nhiên là trừ người Pháp) đang chờ đợi Modric và đồng đội sẽ tạo nên thêm một dấu mốc phi thường. Lịch sử cũng đang phần nào ủng hộ khi kể từ Thế chiến thứ 2 tới nay, cứ 20 năm người ta lại chào đón một nhà vô địch thế giới mới: Brazil năm 1958, Argentina năm 1978, năm 1998 là Pháp và 2018, có thể sẽ là Croatia?

Thể Thao 247 – Tinnhanhonline.vn

Let’s block ads! (Why?)

Xem bài viết gốc


Down Tin Tức 24h Online để không bỏ lỡ Tin tức mới nhất trên : Android


Bài viết cùng chuyên mục
Loading...